------------ĐẠO GIÁO----------
I. Giới Thiệu Về Đất Nước Trung Hoa:
Đất nước Trung Hoa với diện tích rộng lớn vào bậc nhất thế giới, dân số đông nhất thế giới, nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiếng. Đi song song với những điều đó là những nền văn hóa lâu đời và phức tạp bậc nhất, điển hình là các trường phái - tư tưởng, một phần cốt lõi của nền văn hóa Trung Hoa. Trải qua 5000 năm, nên văn minh Trung Hoa đã phát triển thành một trong số nền văn minh rực rỡ nhất thế giới trong thời cổ đại và trung cổ, đặc trưng bởi nền Triết học thâm sâu. Trong đó, nổi bật nhất 2 trường phái là Nho giáo và Đạo giáo. Và đây là chủ đề chính cho bài viết này.
II. Đạo Giáo
1. Quá trình hình thành:
- Người ta không biết rõ Đạo giáo khởi phát lúc nào, chỉ thấy được là tôn giáo này hình thành qua một quá trình dài, thâu nhập nhiều trào lưu thượng cổ khác. Đạo giáo thâu nhập nhiều tư tưởng đã phổ biến từ thời Nhà Chu (1040-256 trước CN).
- Người khai sáng ra tôn giáo này là đạo sĩ Trương Đạo Lăng Ông học được phép trường sinh bất lão, vào đất Thục ngụ ở núi Hạc Minh soạn ra bộ Ðạo thư gồm 24 chương và chuyên làm bùa để trị bệnh.
Sau khi Trương Đạo Lăng qua đời, con trai ông là Trương Hoành và cháu ông là Trương Lỗ tiếp tục truyền đạo và tôn Trương Đạo Lăng làm “Thiên sư”. Vì thế đạo “Năm đấu gạo” cũng được gọi là đạo “Thiên sư”
Đến cuối đời Đông Hán, Trương Giác chính là người sau này trở thành lãnh tụ của cuộc khởi nghĩa nông dân Hoàng Cân (Khăn vàng), lại sáng lập riêng đạo Thái Bình, lấy kinh Thái Bình làm kinh điển chủ yếu. Ông dựa vào việc chữa bệnh để truyền đạo. Trong vòng mười năm trời, số tín đồ lên tới mười vạn người. Năm 184 sau Công nguyên, Trương Giác phát động khởi nghĩa, kết hợp với Trương Lỗ, trở thành ngọn cờ dẫn dắt nông dân và xây dựng nên hai giáo phái lớn nhất của Đạo giáo trong thời kỳ đầu tiên.
Sang đến đời Đường, đời Tống, do sự đề xướng của các hoàng đế Đường Cao Tông, Tống Huy Tông, Đạo giáo dẩn dẩn được phát triển hưng thịnh
Đến triều đại nhà Nguyên, phái Toàn Chân do Vương Trùng Dương sáng lập trở thành môn phái chủ yếu của Đạo giáo. Từ đấy về sau, Đạo giáo chính thức phân thành hai giáo phái lớn đó là Chính Nhất và Toàn Chân.
Đến đời Minh và đời Thanh, Đạo giáo bắt đầu từ thịnh chuyển sang suy
1. Nội
dung
Vai trò đối với đời sống ảnh hưởng như thế
nào đối với con người
Đạo giáo bắt buộc họ phải tin vào tín ngưỡng để thỏa mãn những giá trị về
tinh thần. Tôn giáo cũng có sự ảnh hưởng rất lớn đến mọi mặt của đời sống xã hội.
Giá trị lớn nhất của đạo giáo là góp phần duy trì đạo đức xã hội, hoàn thiện nhân cách cá nhân, hướng con người đến Chân - Thiện - Mỹ. Tuy nhiên, đạo giáo cũng còn nhiều yếu tố tiêu cực, nó hướng con người đến hạnh phúc hư ảo và làm mất tính chủ động, sáng tạo của con người.
Sự sinh hóa
từ Đạo ra Đức, từ Đức trở về Đạo nhuần sâu sắc tinh thần biện chứng âm dương.
Được chi phối bởi luật quân bình âm dương, vạn vật tồn tại theo lẽ tự nhiên một
cách rất hợp lý, công bằng, chu đáo, và do vậy mà mầu nhiệm.
Người tiên phong trong Đạo giáo:
Lão Tử là
một nhân vật chính yếu trong Triết học Trung Quốc,
sự tồn tại của ông trong lịch sử hiện vẫn đang còn được tranh cãi. Theo truyền
thuyết Trung Quốc, ông sống ở thế kỷ VI TCN. Nhiều học giả
hiện đại cho rằng ông sống ở thế kỉ IV TCN[ thời , khoảng giữa thời kỳ Xuân Thu và đầu thời kỳ Chiến Quốc. Lão Tử được coi là
người viết Đạo đức kinh -
cuốn sách của Đạo giáo có ảnh hưởng lớn, ông được công nhận là Khai tổ của Đạo giáo (Đạo tổ)
và cũng là người nỗi bật nhất trong đạo giáo.
Văn hóa những lễ hội của Đạo giáo
Đạo giáo nhân gian thờ Đức Ngọc Hoàng Thượng đế, Thái Thượng Lão Quân, thần Trấn Vũ (Huyền Vũ), Quan Thánh Đế Quân. Bên cạnh đó, có sự kết hợp với tín ngưỡng dân gian,
Đạo giáo còn thờ nhiều vị thần thánh khác của người Việt như Đức thánh Trần, Thánh mẫu Liễu Hạnh,
cùng với Tam Phủ, Tứ Phủ, cho
thấy sự hòa quyện giữa Đạo giáo và tín ngưỡng thờ Mẫu của người Việt. Ngoài ra, các pháp
sư Việt Nam từ Bắc chí Nam còn thường hay thờ các thần Ngũ Hổ bằng
bức tranh con hổ hay Quan Lớn Tuần Tranh là hai con rắn Thanh Xà và Bạch Xà quấn
trên xà nhà trước bàn thờ. Đặc biệt, Đạo giáo đã đem sang Việt Nam phương pháp
cầu Tiên.
Tầm ảnh hưởng của đạo giáo đối với các nước lân cận
Đạo giáo đóng góp rất nhiều cho nền văn
minh Trung Quốc. Rất nhiều thành tựu văn hóa, khoa học, y học của
người Trung Quốc chịu ảnh hưởng của Đạo giáo đã lan truyền khắp thế giới như:
Khuynh hướng hội họa của dòng tranh
"Thủy mặc"
hay "tranh sơn thủy" thể hiện sự cân bằng
tuyệt hảo giữa Âm - Dương.
Thuật Phong thủy chỉ rõ cách chọn hướng,
cách thiết kế môi trường xây dựng theo một hệ thống phối hợp các yếu tố quan
trọng của không gian và thời gian nhằm mang lại sự hài hòa tối đa trong mọi
tương tác giữa con người và thiên nhiên.
Võ thuật với nguyên
tắc "mềm như nước" nhưng hết sức hiệu quả, giúp cho con người giải
tỏa những tắt nghẽn sinh lực, đưa thân thể trở về trạng thái cân bằng, vừa hài
hòa thể lý lẫn tinh thần mà ngày nay rất phổ biến. Đó là môn Thái cực
quyền.
Về y học, phương pháp châm cứu và bấm huyệt được xem là cách trị bệnh rất hiệu quả.
Về tư tưởng, Đạo giáo đã chủ trương bất tử, tức là quan niệm lúc chết, sự sống con người được thay đổi chứ không bị mất đi, cho nên con người có một thái độ tích cực đối với thân phận chính mình.
----------------------------------------------------------------------
Đạo giáo là tôn giáo được chuộng lòng dân chúng bấy giờ, đạo hướng đến nhân sinh chúng sanh, đặt ra những triết lí nhằm hướng con người đi đến những ngã đường mới mẻ, cải thiện bản thân, ấm no hơn. Nhưng lại giống như Nho giáo, lại không quá là hợp thời đại, nên vì thế đang dần bị lãng quên. Hãy tìm hiểu qua hai điều sau để hiểu rõ:
Ưu điểm
Tạo nên tín ngưỡng thỏa mãn về mặt tin thần.
Có tính cộng đồng, phổ biến.
Khuyết điểm
Đạo giáo chủ trương con người không nên tang cường các
hoạt động sang tạo, trí tuệ,chhaams dứt cải tạo tự nhiên mà quay lại thời
nguyên thủy
Chủ trương sống và hành động theo tự nhiên, thuần phát,
không giả tạo -> làm xáo trộn trật tự tự nhiên vốn mang điều hòa, làm mất bản tính
của con người
So
bài viết hay quá rất mong chờ sản phẩm mới của bạn !!!
Trả lờiXóa